Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Chiến tranh là gì ?

Chiến tranh là gì ?
Hồi còn bé con , tay tôi mới vừa buông ra bởi được ba mẹ dắt dìu qua từng bờ ruông vườn cây qua mỗi lần đi học, chiến tranh cũng bất chợt vụt đến, tôi không thể quên , hình ảnh của chiến tranh lúc đầu thì êm đềm lắm chưa ai nghỉ về những hành vi tàn ác của chiến tranh, chưa ai nhận ra thảm cảnh của chiến tranh, còn bé quá trong lớp học của chúng tôi có chung một ý nghĩ chiế tranh như một chuyện nô đùa của lớp người đã lớn,
Chiếc máy bay như con chuồn chuồn sắt ,bay lượn trên
 đầu ,những đứa trẻ con ngước mắt nhìn , rồi hò reo...
Khi lớn lên tuổi thiếu niên , tôi lại chứng kiến , cũng chiến tranh ,bắn nhau, giết nhau phía trước như một trò đùa, mạng người nhẹ hơn lá rụng, những cảnh tượng mới vừa đêm qua ,chung bàn ,chung ghế, chung cuộc trà rượu ,sáng mai là lễ mai táng của một ít người trong họ, chiến tranh quả thật ác nghiệt nhưng chẳng có một ai ở bên nầy hay bên kia sợ hải cả, họ cứ lăn xả trong làn đạn ,không sợ hải hay mệt mỏi...
Đến một ngày kia , khi tôi ôm trong người một chiếc nồi hương và di ảnh của bố , tôi mới ngộ nhận ra rằng chiến tranh là khốc liệt, chiến tranh chỉ chưa đấy 4 tiếng đồng hồ mà Ba tôi từ kẻ sống trỡ thành người thiên cổ, mới đó chưa bao lâu, ba tôi, chú tôi, anh tôi còn đang ôn tồn ,những mẫu chuyện rủi may của thời làm lính, sau một giấc ngủ chưa tròn, tiếng súng vọng về từ xa, viên đạn vô tình ,bay vội vả vào Ba tôi, ông ngã xuống , một cú ngã không bao giờ đứng dậy...
Từ dạo ấy tôi không còn Ba nữa, những kẻ như tôi, càng lúc ,càng nhiều lên, cứ là Nghĩa tử , trên đầu với chiếc khăn tang, những bà mẹ cũng là Quả phụ, càng lúc cũng càng nhiều hơn, chiến tranh là những thứ gì ghê rợn lắm...
Từ ấy , số phận như cũng đưa đẩy nhau, lớn lên trong bom đạn, quen dần , một ngày không xa chúng tôi cũng là những người lính, vẫn còn may mắn, chiến tranh kết thúc...
Mất một người Ba , như đã thấy mất trong tôi một nóc nhà che nắng, che mưa, rồi mới hiểu ra chiến tranh là thứ trò chơi ngông cuồng của những con người làm kẻ lớn, lớn đến độ nhiều quá , rồi thích làm cho mình cái quyền , cái lợi, rồi giành giựt lẵn nhau, rồi chà đạp trên bao nhiêu thân thể và cuộc sống của người khác , để đạt cho mình một mục đích thế thôi, tuyên truyền , bêu xấu lẵn nhau cũng chỉ là tiêu diệt nhau , cũng chỉ để toại nguyện cho mình một mục đích nào đó thôi, nước lớn, người lớn, luôn sống trong hầm hồ, tham lam và mọn mạy, rồi cũng từ cái tham lam ích kỷ,biến thành chiến tranh, như những trẻ làng chơi trò ném đá cũng chỉ vì giành nhau một bãi đất đá banh thôi.
Phải chăng họ không vì chút tham lam ấy, thì ai cũng cùng chung nhau trong một xã hội hay thế giới yên bình, thì phải tốt đẹp hơn sao ! nói chung họ luôn tìm kiếm những thứ ác nghiệt cho kẻ khác để đạt mục đích riêng cho họ , thế mới đụng nhau thành chiến tranh...Sao họ không chịu hiểu như bao người khác rằng ở đời chẳng có là bao! rồi sẽ ra đi vĩnh viễn bằng đôi tay không , và không hề mang theo được tài sản hay chức vị mà họ đã cố công tìm cho được ở một cuộc đời trên trần thế...
31-5-14
Bottom of Form


Không có nhận xét nào: