Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Ngày đầu tiên đi học


Ngày tôi đến trường, chị tôi dìu dắc , tay nắm tay tôi vui cười và bước, thi thoảng lại cất cẳng cò cò như chim non bắt đầu đập cánh, bầu trời không lạ nhưng trong mắt chỉ có lần ấy mới nhìn được thôi, tôi cảm thấy nỗi hân hoan như vui mừng khôn xiết , tôi vẫn biết ngày mai tôi sẽ biết chữ, ngày mai tôi là người lớn, người ấy phải là tôi ,phải oai hùng như người lính, phải hiên ngang và tự tin , sẽ một ngày không ai còn bảo tôi là con nít, sẽ không còn thằng bé con bên chân mẹ , không còn lẻo đẻo vòi quà, rồi một ngày tôi khôn lớn hết sợ hãi , hết run rẩy và sẽ hết những con người chuyên bắt nạt , dọa dẫm với tôi....tôi nghĩ thế và càng hăng hái trên đường làng để đến lơp.
Con đường không xa lắm nhưng phải vòng vèo, quanh co, dọc qua một xóm nhà , qua một cái gò trọc trong ấy là ngôi chùa, thời xôi đậu quê tôi ấy, những ngày khai trường như thế nầy là trách nhiệm cao của chế độ, xôi hay đậu cũng cần có ngôi trường cũng cần những đứa trẻ thơ cùng nhau ê a từng âm , từng chữ, lần nầy tôi không thể quên được chiếc máy bay mà chị tôi đưa tay chỉ vào nó và nói rằng : ấy là con chuồn chuồn sắt, nó rà sát ngọn cây , nó quầng qua, quầng lại lượn lờ như đùa giỡn cùng trẻ con như reo hò cùng thầy cô và lớp học.
Rồi năm tháng cũng không còn yên ổn, chiến tranh đến với quê tôi, tôi chưa đọc được câu, chưa ghép được vần, thế mà ngôi trường đã cháy, thấy chạy theo con đường lánh nạn, Ba tôi đi cầm súng, Mẹ tôi quãy trên vai đôi quang gánh một đầu thằng con bảy tuổi và một đầu toàn là gạo muối với những áo quần thô sơ ,rẽ mạc , quê mùa...thế là cuộc di tản tránh bom đạn lại bắt đầu thay cho tôi ngày đến trường và bao kỷ niệm, tôi nhớ ngày ấy, tôi thương thầy tôi, cùng số phận ngôi trường xưa cũng cùng tôi chạy trốn , tất cả cùng tôi trốn đạn nổ, bom rơi ,đến những mấy chục năm dài,ngày gặp lại đoàn viên không còn nhận ra mái trường, thầy cũ và thằng con nít thuở xưa...