Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Thư gữi quý ông – đàn bà là thế !


Đàn bà là hoa cho quý Ông nhìn , là hương cho quý Ông thưởng thức.

Là đẹp cho quý Ông ôm hôn , rồi ru ngủ suốt cã đêm dài,

Rồi ở nhà vợ là một thiếu hai…ba…thiếu cái lạ.

Thiếu tinh thần ,thiếu nũng nịu ,thiếu vớ vẩn lung tung..

Để Ông thể hiện là người hùng… người giàu có.

Có những việc khi ở nhà Ông thường mếu mó.

Vợ hỏi tiền , hỏi Ông xã: nào khi rảnh mua cho Em cái nầy ,cái nọ.

Nếu quý Ông có phải là anh hùng, là đại gia hay là hạng giàu có,

Trả lời đi Anh sắm được không nào ?

Thời vận thế cã năm tìm vui được đôi bữa ,

Còn bao lần ! có phải của vợ không Anh,?

Đàn bà sinh ra là để sống , làm người ,làm vợ và còn làm mẹ..

Làm bấy nhiêu thời khắc đâu để làm đe cho Ông đập búa !

Đàn Ông phải thấu cao hiểu rộng, phải biết rằng vợ là một không hai.

Ông có muốn có cuộc đời tươi đẹp và lâu dài,

Chỉ có vợ chứ không còn ai làm được,

Đừng dối lòng , đừng phí của , đừng tham lam ,rồi họa nào cũng rước.

Sầu riêng* về …chín cã vợ và Anh…

Đời đã hết biết có còn hưởng thụ , nào của rơi ,của lạ , của người ta…

Congthan – 4/2012

Em ạ !

Những giòng chữ đã có trong Anh tự bao giờ ,

Đã xữ dụng –Anh đã xữ dụng nhiều lần cơ !

Sao bây giờ cũng Anh ,cũng môi miệng nầy sao không còn nói được.

Không như xưa ! – không mạnh bạo , không vội vã mà lại ưu tư.

Hay không phải là Anh, là con người thuở ấy,-không ! và không phải là như vậy !

Và sợ rằng : mình chẳng phải được gì thôi ,

Trái tim nào cũng có một nữa của làm đôi , và vẫn cứ tìm cho ra nữa ấy !

Anh biết thế nên ấp a rồi ấp úng ,Rồi mãi mê muốn nói lại muốn không

Anh không nói Anh sợ mình vụt mất ,người mình yêu biết có đợi không nào .!

Còn cứ nói sợ chăng bao rào cản ,bao nhiêu điều Em nghĩ : sợ gì ?... Anh.?

Trái tim già ,máu chảy ,tóc vẫn còn xanh ,

Vẫn còn yêu ,vẫn cuộc đời ,vẫn thổn thức và luôn hỏi lòng : Anh hèn yếu đó thôi !.

Congthan : 4/2012

Thư gửi bạn

Mấy chục năm trời

Tôi về ghé thăm nhà thằng bạn,

Hơn hai mươi năm xa vắng biệt quê nhà ,

- Nay có việc về quê làm mồ mã ,

Cho ông già yên nghỉ đã từ lâu.

Ghé thăm hắn một thằng bạn cùng trường, cùng lớp,

Cùng chiếc xe cứ mỗi buổi đi chơi về,

Cùng kê gối ,cùng ngủ chung tấm phảng

Cùng xẻ chia bao kỷ niệm vui buồn.

Thế mà tưởng: nay hắn được mùa được giá,

Xây căn nhà , mua tậu mấy con xe,

Cũng may nhờ chạy vạy với cấp ba,*

Thương sao nó cho vào làm, rồi vận may nào nó kiếm !

Chứ thuở xưa Bố nó cũng làm ấp trưởng ,cũng ngụy quyền,

Tưởng giàu ra tình người dài thêm một bước

Hay đâu rằng, càng ngắn hơn buổi hoang sơ,

Tôi vào nhà hắn chẳng thèm muốn hỏi ,

Hỏi nữa câu còn một nữa để dành.

Một mắt xem cái ti vi màu thời mới có,

Một mắt kia nhìn tôi chẳng muốn hỏi tý nào,

Cực chẳng đả hỏi : my về… nào đó?

Chẳng mời ngồi chẳng muốn nói gì thêm,

Tôi đợi bạn để hàn huyên tâm sự

Nhưng thời gian hắn bận xem ti vi.

Hơn mươi phút mà tôi chờ nó nói

Cũng chẳng đầy mươi tiếng nói đải đưa,

Cộng tổng các từ tôi đếm chưa đầy năm mươi chữ.

Mấy năm trời ngồi cùng bàn ,cùng lớp ,cùng tâm sự,

Nay chẳng còn một tý tỵ tỳ teo…

Thôi tôi chẳng trách vì tôi còn thiếu quá ,

Thiếu danh vọng ,thiếu ô tô , thiếu bạc gói , thiếu người hầu kẻ hạ.

Mới thấy đời tình bạn cũng thiếu luôn…

congthan ( 2003)

- * Cty cấp ba hồi đó chuyên thu mua bán nông sản .