Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009

Nỗi buồn Chiếc điện thoại

Tớ cũng là một loại dụng cụ thật đắc lực trong giao dịch , tớ ở trong túi quần của chủ từ ngày xã hội đang phát triển đang chuẩn bị cho một đợt bùng nổ điện thoại di động , đáng thương lắm , dễ thương lắm , nghe cũng rõ , hát cũng rành tuy một nỗi không có thẻ nhớ nên chỉ coppy chẳng được nhiều là đã muốn ói ra tận cửa mồm , đi cùng chủ̉ trên mọi nẽo đường xuôi ngược , là người bạn đồng hành ,có chủ có tớcó bao nhiêu là khó khăn là thuận lợi ...ai cũng trằm trồi khen ngợi NoKia 6020 , nhẹ gọn bền chắc ... chủ cũng hảnh diện vì lỡ mua vào cái thời khốn khó ấy của mắc mà hàng hoá càng ngày càng mất dần sĩ diện , tớ chắc cũng hiểu được lòng yêu thương của chủ với nó , ngày nào chủ nó cũng ngắm nghía lau chùi cho dễ nhìn thấy chữ khi có cuộc gọi tới , nhìn cũng thật thân thương đấy nhỉ ! ấp ủ một mối tình chủ tớ cũng khá lâu , cũng đã từng yêu , một thời yêu nhau say đắm, chẳng ai dám phụ nhau , tớ mà lạc lỏng chủ chưa tìm ra là vội vã gọi tìm , lên tiếng là chủ nâng nhắc vuốt ve rồi cất vào góc túi , nếu không có ai gọi đến tớ cũng buồn ,cũng chỉ biết nằm im lìm trong góc túi không hề biết đụng đậy , cũng những lần có người gọi tới ,bổn phận của tớ là nhảy nhót liên hồi miệng la inh ỏm càng lúc càng to , thật như tớ biết mừng khoe cùng chủ rồi đem cái khôn của tớ dẫn truyền cho chủ tha hồ tâm sự , xong việc rồi tớ cũng trở về góc túi , nào ai biết phận làm tớ không có lần đòi hỏi ...

Rồi một ngày chủ vì quá say xỉn sau tiệc rượu cùng bè bạn , bỏ mặc tớ thiếu ăn , thiếu điện ,tớ gật gù rồi nằm nghoe trên bàn không còn làm gì được , sáng dậy vừa tỉnh sau đêm say chủ tìm xem tớ ở nơi đâu ! đây rồi , tay cầm miệng chữi , chân vội vã đi tìm ổ xạc , còn phun điều tồi tệ " mẹ kiếp không biết có ai gọi không đây ! cái của nợ lại hết pin nữa rồi  !".

Rồi một ngày mặc cho tớ thích gì thì tự biết chủ gât gù bỏ quên trong túi rồi cho vào máy giặc , may cho tớ , nếu không có ông bạn đời tốt bụng gọi cho chủ ngay lúc nước đang rỉ rã sắp ướt cả thân hình của tớ , reo nhanh rung mạnh cho chủ biết để may ra còn biết tớ ở đâu và đang cần trợ giúp , đang nguy hiểm ,sắp chết tới nơi rồi ... chủ vừa nghe vừa chạy vừa trầm trồ : " may quá , còn hên ",còn tớ thoát được lần chết đuối trong lần vô tư , lãng quên của chủ ...

Rồi một ngày tớ đau cái miệng , rồi dần dà tắt luôn cái tiếng , chủ alo thì người nhận nghe tất còn chủ có làm chi chẳng nghe gì được vì tớ bất lực cái mồm không hoạt động được , lần ấy chủ tức giận đến nỗi muốn ném tớ vào sọt rác mặc cho công trình đô thị vức tớ vào đau là tuỳ , nhưng nghĩ một hồi rồi chủ cũng đem tớ vào tiệm chịu móc hào bao để thay lại cho tớ cái miệng mới toanh , dạo ấy tai hoạ đến với tớ nhưng cũng còn may mắn vì chủ thiếu tiền đổi mới lên đời cho oách...

Rồi Có lần tớ  không hiểu tại sao tớ chưa khoá bàn phím mà chủ lại dúi tớ vào góc quần đâu biết tớ còn ngu khờ hay chưa hiểu ý chủ , cứ hễ mỗi lần túi quần nhấn mạnh vào tớ cái nút Oke , lại là cái nút dễ đụng dễ vướng vì nó to ,nó cao hơn trong nhóm nút ,thế là tớ chẳng hiểu chủ mình muốn gì hay làm gì nên cứ thế tớ vô tư mở từ khoá -> tin nhắn rồi -> soạn tin nhắn chẳng có chữ nào vẫn phải -> gữi tin nhắn rồi nhấn tiếp tớ mới-> tìm nhưng chẳng biết chủ tìm trong danh bạ là ai nên tớ mới mở ra danh bạ  tên đầu tiên ở vần A , thì đúng là tên con gái của chủ đang du học ở Nhật bản và cũng là số Điện thoại  di động nữa , thế mới chết là tớ chẳng hiểu ý chủ chút nào nên tha hồ là tớ gữi , tin toàn là giấy trắng còn gữi thì cứ thế theo địa chỉ ở Nhật bản tớ làm ngay làm không kịp nghĩ thế là hơn cã gần ba mươi lần tin nhắn đi nước ngoài ...Chết  cho chủ là khi kiểm tra tài khoản mới thấy tại thế nào không xữ dụng mà chịu mất tiền , chủ điện thoại hỏi nhà cung cấp Mobil phone mới hiểu  ... mới chết cã hai đầu tiền gữi của chủ tiền VND cũng còn dễ chịu còn bên nhận ở Nhật bản cứ mồi  một tin lại tốn một đống tiền còn không biết phải giải thích ra làm sao và tiền đâu còn mà con gái của chủ gọi điện thoại bây giờ đây , nói với ai , hỏi ai bây giờ ,trách chủ hay tớ , phải khóc hay cười , con có trách Ba hay phải biết nói làm sao khi nhà cung cấp trừ tài khoản của con ,   thôi đành vậy lần nầy tớ nghĩ có lẽ phải bị một trận đòn sưng mặt trầy má , nhưng qua rồi cơn tức giận chủ chỉ biết hăm he đòi vứt tớ vào thùng rát  đi thôi nhưng vẫn còn may cho tớ chủ chưa đủ tiền chưa dám đổi đời lên điện thoại mới , bây gìơ chủ chỉ biết gọi điện cho con và xin lỗi một sự cố bất ngờ và đầy ngu dại ...

Thôi là còn biết bao điều về tớ sao không ai biết cuộc đời của tớ cứ mới chào đời ai ai cũng thích cũng khen ,cũng làm le, cũng làm oách , nào hàng hiệu , hàng mới bóc tem , hàng xịn đúng mốt , nào nâng niu , nào ve vuốt dịu dàng vô kễ nhưng rồi chẳng ai chiu nhìn thẳng vào sự thật cứ mỗi lần hàng hoá như tớ nhiều rồi thì nhà sản xuất cũng cải biên thêm vào một chút gì thị hiếu , thế là tự cái lò sản xuất tớ ngày nào lại ra quân hàng loạt những đứa em kiểu lạ , kiểu mới , rồi tự mặc cho anh mình sống chết ra sao , ai khen , ai chê cũng mặc miễn là em sống tốt là lò đâu cần nệ  hà mà tha hồ sản xuất , thế mới thấy vì miếng cơm manh áo mà người ta mất biết bao cái nghĩa , cái tình của đời trước ,của những người đã bao lần tô son đánh bóng cho cái thương hiệu của lò , cái công sức đi mở đường , đi khai phá , bao công , bao sức , bây giờ chỉ còn để lại tớ một cái giá chẳng ai khen , và cứ ngày nào cũng không biết bao người, bao lần đòi vứt tớ vào thùng rát hay quẵn đi cho khuất con mắt chủ , thiêt́ nghĩ có phải khi được cái mới rồi có biết bao cái cũ đều là cái gai trong mắt chủ ...hay không ?

Thế mới biết con người là thế đấy mấy ai còn nghĩ về quá khứ , cứ mỗi sáng bừng con mắt là chỉ biết nghĩ ,biết làm ,cho đến tối và ngày mai còn chuyện hôm qua và ngày tháng đã qua là nất thang cho ngày mai tiến bộ còn cái nghĩa cái ân hảy để lại cho thời gian cuốn trôi rồi tất cã đi vào dĩ vãng và trách chê vô tội .....