Ngày buồn nhất trong đời
Ngày 29 tháng 5 năm 2013, (nhằm ngày 20 tháng 4 năm Quý tỵ ), ngày mà cả nhà không ai không khóc , giọt nước mắt thương tiếc cứ trào tuôn tận đáy lòng những đứa con,đứa cháu , khóc cho Mẹ ,cho Bà , người thân yêu nhất giờ đây đã ra đi vĩnh viễn...
Ngày nầy là dấu mốc lịch sử đánh dấu chấm hết một đời người của Mẹ ,Bà chúng tôi..,
Bà sinh năm Mậu Thìn (1928) , kết thúc cuộc đời vào mốc lịch sử ấy đúng và đủ 86 năm ,bấy nhiêu thời gian mà Bà đã để lại một cho con cho cháu vô số là bài học , bài học trải nghiệm cho cháu con là chịu đựng , là cố gắng , là vươn lên bằng khối óc ,bằng nghị lực và đứng thẳng bằng đôi chân của con người,.
Tiếc lắm nhưng không thể nào cứu vảng được , đành bụng ôm thương tiếc ,ngậm ngùi ôm thương mến vào lòng từ giả hình ảnh để Bà , để Mẹ ra đi về nơi vĩnh hằng....
Xin được chân thành cảm ơn gia đình họ đạo Thánh Thất Cao Đài thuộc họ đạo Trung Nam, tỉnh đạo Bà Rịa-Vũng tàu...
Gần như 100% công việc tang lễ đều được bổn đạo giúp đở và lo liệu , thậm chí không còn việc gì để cho bạn bè và người thân làm giúp , sau công việc của gia đình mọi người mới cảm nhận được tình đồng đạo thật bao la và cao quý đến thế...

Từ đây con cháu không còn được tâm sự điều gì hơn , từ đây con của Mẹ đọc bài diếu văn trong nước mắt và nghẹn ngào như lời vĩnh biệt :
Ngày nầy là dấu mốc lịch sử đánh dấu chấm hết một đời người của Mẹ ,Bà chúng tôi..,
Bà sinh năm Mậu Thìn (1928) , kết thúc cuộc đời vào mốc lịch sử ấy đúng và đủ 86 năm ,bấy nhiêu thời gian mà Bà đã để lại một cho con cho cháu vô số là bài học , bài học trải nghiệm cho cháu con là chịu đựng , là cố gắng , là vươn lên bằng khối óc ,bằng nghị lực và đứng thẳng bằng đôi chân của con người,.
Tiếc lắm nhưng không thể nào cứu vảng được , đành bụng ôm thương tiếc ,ngậm ngùi ôm thương mến vào lòng từ giả hình ảnh để Bà , để Mẹ ra đi về nơi vĩnh hằng....
Xin được chân thành cảm ơn gia đình họ đạo Thánh Thất Cao Đài thuộc họ đạo Trung Nam, tỉnh đạo Bà Rịa-Vũng tàu...
Gần như 100% công việc tang lễ đều được bổn đạo giúp đở và lo liệu , thậm chí không còn việc gì để cho bạn bè và người thân làm giúp , sau công việc của gia đình mọi người mới cảm nhận được tình đồng đạo thật bao la và cao quý đến thế...
Từ đây con cháu không còn được tâm sự điều gì hơn , từ đây con của Mẹ đọc bài diếu văn trong nước mắt và nghẹn ngào như lời vĩnh biệt :
ĐIẾU VĂN KHÓC MẸ
- Kính thưa quý đạo, huynh đạo hữu Thánh Thất Trung Nam
- Ban trị sự xã đạo Phước Nguyên
- Ban Lễ Tang Thánh Thất Trung Nam
- Phòng Giáo dục huyện Châu Đức – BGH, Ban Chấp hành Công đoàn cùng các thầy cô, bạn bè đồng nghiệp
- Kính thưa chính quyền địa phương – ban liên lạc hội đồng hương Quảng Nam – Đà Nẵng
Mẹ của các con ơi ! tiếng mẹ ru hời ! năm xưa còn đó !
Bên ráo con nằm , bên ướt Mẹ lăn ! rồi những ngày :
Mẹ nuôi các con khôn lớn , Mẹ dạy các con phải cố gắng học hành,
Những năm tháng trải bao phen lận đân ,
Than ôi ! tám sáu tuổi đời nhưng vạn lần qua ải !
Mười bốn tuổi đầu còn ngây thơ vụng dại ,
Mẹ đã mất đi Từ Mẫu thân yêu,
Mẹ một thân chị gái đầu cũng là Mẹ ,
Lo cho em, cả đàn em nhỏ dại khờ,
Mẹ ơi ! Mẹ kể lại những tháng ngày theo chồng xa xứ ,
Ở thời phận gái tuổi ngoài ba mươi
Ngày đón đưa ,những đứa con đi học ,
Đêm lại về Mẹ trằn trọc thâu canh,
Mẹ thổn thức lo cho Ba , nơi bom gầm đạn thét ,
Rồi cũng một ngày Mẹ có gắng sức nhưng…
Chẳng được chi ! thế là Ba lại ra đi vĩnh biệt ,
Bỏ lại Mẹ khi tuổi đời, Mẹ còn ở tuổi bốn mươi hai
Cùng hai con với bao nỗi nhọc nhằn,
Khi gánh khi mang , khi lên đèo xuống vực ,
Mẹ vẫn một mực cam tâm để các con ăn học,
Tự an ủi với lòng, mẹ bảo : việc mẹ làm là ý nguyện của Ba,
Cũng rong ruổi rồi tháng ngày cũng đến, Mẹ con mình về lại quê hương,
Than ôi ! rau củ qua ngày , cảnh cơm thiếu, độn ngô khoai lót dạ,
Mẹ chẳng biết than chẳng biết trách phận cùng ai,
Cũng một lòng mẹ dạy : các con cháu gắng đun kinh nấu sử…
Di cư vào Suối nghệ rồi tiến đến Xà bang ,
Những năm 1983 ấy , tuy Mẹ đã luống già ở tuổi hơn năm mươi,
Nhưng vẫn cam chịu thêm một lần gian khó,
Tay nắm chặc tay Mẹ dạy :quyết sống vượt đói nghèo,
Mẹ cũng thức khuya dậy sớm , cũng buôn tảo bán tần,
Mẹ ơi ! mẹ nơi cữu tuyền có thấu chăng,
Người ta nuôi con bằng sữa bằng cơm
Còn mẹ của chúng con , nuôi con bằng mồ hôi và nước mắt giữa thời ly loạn ấy,
Bây giờ Mẹ ra đi , để lại cho con cháu bao nỗi tiếc thương ,
Tiếc thương ở Mẹ , một đức tính vẹn toàn , nuôi con vượt khổ
Ở Mẹ có bao sức chịu đựng dù còn chút hơi tàn lực kiệt,
Ở Mẹ có dòng sữa thơm lừng, nuôi nấng con nên người,
Lối mẹ đi về ngày ấy vẫn còn đây
Mẹ con ta bao năm tháng sum vầy
Nay vắng mẹ, dưới hiên nh à quạnh quẽ,
Mẹ ơi! Mẹ ở đâu con thầm gọi khẽ
Bao nỗi buồn vây kín trong con
Rồi từ đây cháu con tìm đâu ra dáng mẹ
An phận một kiếp người ! Mẹ ơi ! những lo toan thôi cũng hết
Để hết cho các con, là đủ thấy mẹ vẹn toàn,
Nơi cữu tuyền ,cầu xin ân tứ của Thầy Mẹ ,
Bảo bọc chở che ,cho linh hồn mẹ ,
Người mẹ tuyệt vời , đáng kính ,đáng quý ,đến muôn đời sau..
Các con ,các cháu, các chắt, nguyện quỳ gối, cúi đầu trước vong linh mẹ hiền ,
Đời đời cháu con luôn tưởng niệm , ghi lòng tạc dạ ân sâu của mẹ…
Nguyện cầu xin ân điển Thầy Mẹ ban phát hồng ân cho Mẹ của chúng con an phần nơi cửu tuyền chu đáo…
KHẨN CẦU :
Cháu con đồng kính điếu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét